Đây là bản xem thử. Phiên bản đầy đủ trong ứng dụng có bài tập, AI chấm ngay và theo dõi tiến độ học.

Bài học

Rác thải nhựa, tái chế và nguyên tắc 3R

Em sẽ làm được gì?

Sau bài này, em giải thích được vì sao rác thải nhựa khó phân hủy, tính được thể tích khí sinh ra khi đốt cháy một polymer đơn giản ở điều kiện chuẩn mới, và đề xuất được giải pháp giảm rác thải nhựa theo nguyên tắc 3R.

Cần nhớ trước
Em cần nhớ lại mạch polymer bền, khó bị phá vỡ (Chương 2), phản ứng cháy sinh $CO_2$ và chu trình carbon (Course Nhiên liệu — carbon và khí hậu), và điều kiện chuẩn (đkc) mới: $25^{\circ}C$, $1\ bar$, $V_m = 24{,}79$ lít/mol.

Một chiếc túi nilon vứt bỏ ở bãi biển có thể tồn tại hàng trăm năm, trong khi một mảnh giấy vụn cùng kích thước chỉ mất vài tháng để mục nát. Vì sao lại có sự khác biệt lớn như vậy, và chúng ta có thể làm gì để giảm bớt lượng rác thải nhựa tồn đọng?

Vì sao rác thải nhựa khó phân hủy?

Các polymer tổng hợp như PE, PP, PVC có mạch phân tử rất dài với các liên kết bền vững (đã học ở Chương 2), khiến vi sinh vật trong tự nhiên **rất khó phân hủy** chúng — khác với cellulose trong giấy hay chất hữu cơ dễ bị vi khuẩn, nấm phân hủy trong thời gian ngắn. Vì vậy, rác thải nhựa có thể tồn tại trong đất, sông, biển hàng chục đến hàng trăm năm, gây ô nhiễm môi trường, làm hại sinh vật (nuốt phải nhựa, mắc kẹt trong túi nilon, lưới đánh cá bỏ đi), và các mảnh nhựa nhỏ (vi nhựa) đi vào chuỗi thức ăn. Đốt rác nhựa cũng không phải là giải pháp an toàn nếu làm tùy tiện: đốt ở nhiệt độ thấp, thiếu oxygen sẽ sinh ra khí độc (CO, dioxin...) còn nguy hiểm hơn cả việc chôn lấp.
Biểu đồ cột so sánh thời gian phân hủy ước tính trong môi trường tự nhiên: giấy vụn khoảng 0,3 năm, vải cotton khoảng 5 năm, túi nilon PE khoảng 200 năm, chai nhựa PET khoảng 450 năm.Giấy vụn0.3 nămVải cotton5 nămTúi nilon PE200 nămChai nhựa PET450 năm
Vật liệu polymer tổng hợp (túi nilon PE, chai nhựa PET) tồn tại lâu hơn hàng trăm đến hàng nghìn lần so với giấy hay vải cotton — vì mạch polymer bền, khó bị vi sinh vật phân hủy.

Nguyên tắc 3R — giảm tác động của rác thải nhựa

Vì nhựa khó phân hủy, cách hiệu quả nhất là **giảm lượng rác thải nhựa phát sinh** thay vì chỉ xử lý sau khi đã thải ra. Nguyên tắc **3R** gồm: - **Reduce (Giảm thiểu)**: hạn chế dùng đồ nhựa dùng một lần (túi nilon, ống hút nhựa, hộp xốp). - **Reuse (Tái sử dụng)**: dùng lại chai lọ, hộp nhựa nhiều lần thay vì bỏ đi ngay. - **Recycle (Tái chế)**: phân loại rác nhựa để đưa vào tái chế thành sản phẩm mới, giảm lượng nhựa mới cần sản xuất và giảm rác chôn lấp. Thứ tự ưu tiên là Giảm thiểu trước, rồi mới đến Tái sử dụng và Tái chế — vì không tạo ra rác vẫn tốt hơn là tạo ra rồi mới xử lý.
Trên đất liền đã vậy, ngoài đại dương còn nghiêm trọng hơn: mỗi năm hàng triệu tấn rác nhựa trôi ra biển, tạo thành những "đảo rác" trôi nổi, và vô số mảnh vi nhựa lẫn vào nước biển, cát, thậm chí vào cơ thể sinh vật biển. Nhựa sản xuất và dùng chủ yếu trên đất liền, nên trách nhiệm giảm rác cũng bắt đầu từ đó — từ việc mang túi vải, chai nước cá nhân đi chợ, đến việc phân loại rác nhựa trước khi vứt để việc tái chế dễ dàng hơn.

Ví dụ áp dụng

Ví dụ
Ví dụ 1 — Vì sao túi nilon phân hủy chậm hơn giấy?
  1. 1

    Giải thích vì sao một mảnh giấy vụn phân hủy trong vài tháng, trong khi một túi nilon PE cùng kích thước có thể tồn tại hàng trăm năm.

  2. 2
    Giấy có thành phần chính là cellulose — một polymer thiên nhiên mà vi sinh vật trong đất, nước đã "quen" phân hủy qua hàng triệu năm tiến hóa. Túi nilon PE là polymer tổng hợp với mạch $-CH_2{-}CH_2{-}$ lặp lại, cấu trúc này không có trong tự nhiên trước đây nên hầu như không có vi sinh vật nào phân hủy hiệu quả — mạch polymer bền vững cứ tồn tại gần như nguyên vẹn.
  3. 3

    Nguồn gốc và cấu trúc mạch polymer quyết định tốc độ phân hủy: polymer thiên nhiên (cellulose) phân hủy sinh học nhanh, polymer tổng hợp (PE) hầu như không phân hủy sinh học trong điều kiện thường.

Ví dụ
Ví dụ 2 — Tính thể tích khí $CO_2$ khi đốt cháy PE
  1. 1
    Đốt cháy hoàn toàn 5,6 gam PE (coi PE gồm các mắt xích $-CH_2{-}CH_2{-}$, ứng với công thức $C_2H_4$, phân tử khối 28). Viết phương trình hóa học và tính thể tích khí $CO_2$ sinh ra ở đkc mới ($25^{\circ}C$, $1\ bar$, $V_m = 24{,}79$ lít/mol).
  2. 2
    $n(C_2H_4) = \dfrac{5{,}6}{28} = 0{,}2$ mol.
  3. 3
    $C_2H_4 + 3O_2 \xrightarrow{t^{\circ}} 2CO_2 + 2H_2O$.
  4. 4
    Theo phương trình, $1$ mol $C_2H_4$ sinh ra $2$ mol $CO_2$, nên $n(CO_2) = 0{,}2 \times 2 = 0{,}4$ mol.
  5. 5
    $V(CO_2) = 0{,}4 \times 24{,}79 = 9{,}916 \approx 9{,}92$ lít.
  6. 6
    Đốt cháy hoàn toàn 5,6 gam PE thải ra khoảng 9,92 lít khí $CO_2$ ở đkc mới. Dù cháy hoàn toàn không sinh khí độc CO, lượng $CO_2$ thải ra vẫn góp phần vào hiệu ứng nhà kính — đây là lý do giảm thiểu và tái chế nhựa quan trọng hơn là chỉ đốt bỏ.
Lỗi thường gặp
Nhiều em nghĩ "cứ đốt rác nhựa là xử lý sạch, hết ô nhiễm". Không phải vậy: đốt nhựa ở nhiệt độ thấp, thiếu oxygen sinh ra khí CO độc và các chất độc hại khác như dioxin, còn nguy hiểm hơn cả chôn lấp có kiểm soát. Ngay cả khi cháy hoàn toàn, khí $CO_2$ sinh ra vẫn góp phần vào biến đổi khí hậu — nên giảm thiểu và tái chế luôn phải được ưu tiên trước khi nghĩ đến đốt.

Luyện tập có hướng dẫn

Luyện tập độc lập

Ghi nhớ

Rác nhựa khó phân hủy vì mạch polymer tổng hợp bền vững, khác với polymer thiên nhiên như cellulose. Nguyên tắc 3R (Giảm thiểu – Tái sử dụng – Tái chế) giúp giảm rác thải nhựa; đốt nhựa tùy tiện có thể sinh khí độc, nên không phải là giải pháp ưu tiên.

Bài sau ta ôn lại toàn bộ khóa học — từ khái niệm polymer, phản ứng trùng hợp, các vật liệu chất dẻo/tơ/cao su/composite, đến vấn đề môi trường — qua các bài tập tổng hợp.