Đây là bản xem thử. Phiên bản đầy đủ trong ứng dụng có bài tập, AI chấm ngay và theo dõi tiến độ học.

Bài học

Kính lúp — ứng dụng thấu kính hội tụ phóng đại

Mục tiêu bài học

Sau bài này, em giải thích được nguyên lí hoạt động của kính lúp dựa trên đặc điểm ảnh ảo, cùng chiều, lớn hơn vật của thấu kính hội tụ khi vật đặt trong khoảng tiêu cự, và so sánh được độ phóng đại của các kính lúp có tiêu cự khác nhau.

Kiến thức nền cần nhớ

Ở Chương 2, em đã học: khi vật đặt trong khoảng tiêu cự ($d < f$) của thấu kính hội tụ, ảnh thu được là ảnh ảo, cùng chiều, lớn hơn vật. Bài này chỉ áp dụng đúng tính chất đó vào một dụng cụ quang học quen thuộc: kính lúp.
Khởi động

Người thợ sửa đồng hồ dùng một kính lúp nhỏ, áp gần sát mắt và giữ rất gần các bánh răng li ti. Vì sao kính đó phải giữ thật gần vật mới nhìn thấy chi tiết phóng to rõ nét, thay vì để xa ra một chút?

Kiến thức trọng tâm

**Mô hình quang học của kính lúp**: một vật nhỏ (ví dụ một hàng chữ in) được đặt trong khoảng tiêu cự của một thấu kính hội tụ có tiêu cự ngắn. Theo tính chất đã học ở Chương 2, khi $d < f$, ảnh tạo thành là ảnh ảo, cùng chiều, và lớn hơn vật — mắt nhìn qua kính lúp sẽ thấy chữ trông to hơn hẳn so với nhìn bằng mắt thường. **Tiêu cự càng ngắn, kính lúp càng "mạnh"**: một thấu kính hội tụ tiêu cự ngắn bẻ chùm tia sáng gấp hơn (đã học ở Chương 1), nên khi vật đặt trong khoảng tiêu cự rất hẹp đó, ảnh ảo tạo ra càng lớn hơn nhiều so với vật thật. Đó là lí do kính lúp của thợ kim hoàn (dùng để soi đá quý, chi tiết cực nhỏ) thường có tiêu cự ngắn hơn hẳn kính lúp đọc sách thông thường. **Điều kiện bắt buộc**: vật phải nằm nghiêm ngặt trong khoảng tiêu cự ($d < f$), không được bằng hay vượt quá $f$. Nếu đặt vật xa hơn tiêu cự, ảnh sẽ chuyển sang một trong các trường hợp ảnh thật đã học ở Chương 2 — không còn là ảnh ảo phóng to phù hợp để mắt quan sát thoải mái nữa. **Vì sao mắt lại nhìn thoải mái qua kính lúp?** Khi quan sát trực tiếp bằng mắt thường, một vật đặt quá gần mắt (gần hơn khoảng cực cận) sẽ buộc mắt phải điều tiết quá mức, gây mỏi mắt và ảnh mờ nhòe. Kính lúp giải quyết đúng vấn đề đó: nhờ ảnh ảo được tạo ra ở một khoảng cách xa hơn nhiều so với chính vật thật, mắt có thể quan sát ảnh phóng đại đó một cách thoải mái, gần như đang nhìn một vật ở xa chứ không phải một vật đặt sát mắt. Đây là lý do kính lúp luôn cho cảm giác dễ chịu hơn hẳn so với việc cố ghé mắt thật sát để nhìn một vật nhỏ.
Mô hình hoá kính lúp: chuyển vật thật (chữ nhỏ) thành bài toán thấu kính hội tụ với vật đặt trong khoảng tiêu cự1Chữ in nhỏ trêntrang giấyVật thật, đặt cáchkính lúp một khoảng dnhỏ hơn tiêu cự f2Mô hình quang họcThấu kính hội tụ tiêucự ngắn đóng vai tròkính lúp3Ảnh ảo lớn hơnMắt nhìn thấy ảnh ảo,cùng chiều, lớn hơnnhiều lần so với chữthật
Biểu đồ so sánh tiêu cự của ba loại kính lúp thông dụng — tiêu cự càng ngắn, độ phóng đại càng lớnKính lúp thợ kim hoàn4 cmKính lúp soi tem8 cmKính lúp đọc sách15 cm
Tiêu cự càng ngắn ($f$ nhỏ), kính lúp càng "mạnh": vật đặt trong khoảng tiêu cự hẹp hơn cho ảnh ảo phóng đại nhiều lần hơn.
Ví dụ
Xác định điều kiện đặt vật để kính lúp phóng đại đúng cách
  1. 1

    Một kính lúp là thấu kính hội tụ có tiêu cự f = 5 cm. Đặt một con tem cách kính 3 cm để quan sát. Ảnh thu được có phải là ảnh phóng đại phù hợp để quan sát hay không? Vì sao?

  2. 2
    Ta có $d = 3$ cm $< f = 5$ cm. Vậy con tem được đặt trong khoảng tiêu cự của kính lúp.
  3. 3
    Theo tính chất đã học, khi $d < f$, thấu kính hội tụ cho ảnh ảo, cùng chiều, lớn hơn vật.
  4. 4

    Vậy đúng, ảnh thu được là ảnh ảo, cùng chiều, lớn hơn con tem thật — phù hợp để mắt quan sát chi tiết phóng đại một cách thoải mái.

Ví dụ
So sánh độ phóng đại của hai kính lúp khác tiêu cự (dạng thi)
  1. 1

    Kính lúp A có tiêu cự f_A = 4 cm, kính lúp B có tiêu cự f_B = 10 cm. Cả hai đều được dùng để đọc cùng một dòng chữ có kích thước như nhau, đặt đúng trong khoảng tiêu cự của mỗi kính. Kính nào cho ảnh phóng đại lớn hơn? Giải thích.

  2. 2
    Ta có $f_A = 4$ cm $< f_B = 10$ cm. Theo tính chất đã học ở Chương 1, tiêu cự càng ngắn, thấu kính hội tụ bẻ chùm tia sáng càng gấp — càng "mạnh".
  3. 3

    Vì kính A có tiêu cự ngắn hơn, khoảng tiêu cự để đặt vật cũng hẹp hơn hẳn kính B; đặt vật trong khoảng hẹp gần thấu kính "mạnh" hơn cho ảnh ảo lớn hơn nhiều lần so với vật thật.

  4. 4

    Vậy kính lúp A (tiêu cự ngắn hơn) cho ảnh phóng đại lớn hơn kính lúp B.

Sai lầm thường gặp
Nhiều em nghĩ đặt vật càng XA kính lúp thì ảnh càng phóng to hơn — thực ra ngược lại: nếu vật vượt ra ngoài khoảng tiêu cự ($d \geq f$), ảnh sẽ chuyển thành ảnh thật (hoặc không xác định), không còn là ảnh ảo lớn hơn phù hợp để quan sát bằng mắt nữa. Vật phải giữ trong khoảng tiêu cự.

Luyện tập có hướng dẫn

Luyện tập độc lập

Kiểm tra nhanh

Ghi nhớ

Kính lúp = thấu kính hội tụ tiêu cự ngắn, vật đặt trong khoảng tiêu cự (d < f) → ảnh ảo, cùng chiều, lớn hơn vật. Tiêu cự càng ngắn, độ phóng đại càng lớn.

Bài tiếp theo dùng chính mô hình thấu kính hội tụ để giải thích một hệ quang học quan trọng hơn cả kính lúp: đôi mắt của con người, và vì sao một số người cần đeo kính để nhìn rõ.