Đây là bản xem thử. Phiên bản đầy đủ trong ứng dụng có bài tập, AI chấm ngay và theo dõi tiến độ học.
Bài học
Moment của lực hợp với cánh tay đòn một góc bất kỳ
Mục tiêu bài học
Sau bài này, em xác định được cánh tay đòn khi lực hợp với đoạn nối trục quay — điểm đặt lực một góc bất kỳ (không vuông góc), và tính được moment trong trường hợp này bằng công thức $M = F \cdot r \cdot \sin\theta$.
Kiến thức nền cần nhớ
Bài trước đã học $M = F \cdot d$ khi lực vuông góc với thanh (same-grade bridge, nối tiếp trực tiếp bài này). Em cũng đã học các tỉ số lượng giác $\sin$, $\cos$ trong môn Toán (prior-grade review) — bài này dùng lại đúng kiến thức đó để tính cánh tay đòn khi lực xiên góc. Một vài giá trị sin quen thuộc sẽ dùng nhiều trong bài: $\sin 30° = 0,5$; $\sin 37° \approx 0,6$; $\sin 53° \approx 0,8$; $\sin 90° = 1$.
Khởi động
Nếu em kéo một cánh cửa bằng một sợi dây buộc chéo góc, không vuông góc với mặt cửa, tại đúng điểm mà bài trước đã đẩy vuông góc, cửa có mở "nhẹ nhàng" như khi đẩy vuông góc không? Em thử đoán trước khi đọc tiếp.
Kiến thức trọng tâm
Gọi $r$ là khoảng cách từ trục quay $O$ đến điểm đặt lực $A$ (đoạn $OA$), và $\theta$ là góc hợp bởi lực $F$ với đoạn $OA$ đó. Khi $\theta \neq 90°$, cánh tay đòn thật sự (khoảng cách vuông góc từ $O$ đến giá của lực) không còn bằng $r$ nữa, mà bằng: $d = r \cdot \sin\theta$.
Do đó, moment của lực trong trường hợp tổng quát là: $M = F \cdot d = F \cdot r \cdot \sin\theta$.
Công thức này bao trùm cả trường hợp bài trước: khi $\theta = 90°$ (lực vuông góc với $OA$) thì $\sin 90° = 1$, công thức trở lại đúng $M = F \cdot r$ đã biết. Ngược lại, khi $\theta$ càng nhỏ (lực càng gần song song với $OA$, gần như kéo dọc theo thanh), $\sin\theta$ càng nhỏ nên $M$ càng nhỏ; khi $\theta = 0°$ (lực kéo đúng dọc theo thanh) thì $\sin 0° = 0$, moment bằng 0 dù lực có lớn đến đâu — lực không hề gây tác dụng làm quay.
Có một cách hiểu tương đương: tách lực $F$ thành hai thành phần theo phương vuông góc và theo phương song song với đoạn $OA$. Thành phần song song ($F\cos\theta$) chỉ có xu hướng kéo giãn/nén thanh, không gây quay. Thành phần vuông góc ($F\sin\theta$) mới thực sự gây quay, và moment của nó chính là $F\sin\theta \times r$ — giống hệt kết quả trên. Hai cách tính (nhân $\sin\theta$ vào $d$, hay nhân $\sin\theta$ vào $F$) luôn cho cùng một đáp số, em chọn cách nào thuận tiện hơn cho từng bài. Chẳng hạn với một lực 60 N hợp góc 30° cách trục 0,3 m: cách thứ nhất tính $d = 0,3 \times \sin 30° = 0,15$ m rồi $M = 60 \times 0,15 = 9$ N·m; cách thứ hai tính thành phần vuông góc $F\sin 30° = 60 \times 0,5 = 30$ N rồi $M = 30 \times 0,3 = 9$ N·m — cùng một đáp số 9 N·m, chỉ khác thứ tự nhân.
Trực giác đằng sau công thức này khá gần gũi: khi em đẩy một cánh cửa theo phương gần như song song với mặt cửa (góc $\theta$ nhỏ), phần lớn lực bị "lãng phí" vào việc ép cửa vào bản lề chứ không làm cửa xoay — cảm giác đẩy rất tốn sức mà cửa gần như không nhúc nhích. Ngược lại, khi đẩy đúng vuông góc với mặt cửa, toàn bộ lực đều dồn vào việc làm quay, nên cùng một lực tay cho hiệu quả cao nhất. Đó chính là lý do tay nắm cửa, cần gạt, tay quay đều được thiết kế để người dùng đẩy hoặc kéo theo phương gần vuông góc nhất có thể.
Với $F = 50$ N và $r = 0,4$ m không đổi: $\theta = 0°$ cho $M = 0$; $\theta = 30°$ cho $M = 50 \times 0,4 \times 0,5 = 10$ N·m; $\theta = 90°$ cho $M = 50 \times 0,4 \times 1 = 20$ N·m — moment tăng dần khi góc tăng từ 0° đến 90°.
Quan sát ba cột trên, em thấy moment không tăng đều đặn theo góc: từ 0° đến 30°, moment tăng từ 0 lên 10 N·m; nhưng từ 30° đến 90° (tăng thêm 60°), moment chỉ tăng thêm 10 N·m nữa (từ 10 lên 20 N·m) chứ không tăng nhanh hơn. Đó là vì $\sin\theta$ tăng nhanh lúc góc còn nhỏ nhưng tăng chậm dần khi góc tiến gần 90°, đúng như tính chất của hàm số sin đã học ở môn Toán.
Ví dụ
Vặn bu-lông bằng cờ-lê hợp góc với tay cầm
1
Một cờ-lê có tay cầm dài $r = 0,3$ m. Một công nhân tác dụng lực $F = 60$ N vào đầu tay cầm, lực này hợp với tay cầm một góc $\theta = 30°$. Tính moment của lực đối với trục của bu-lông.
2
$d = r \cdot \sin\theta = 0,3 \times \sin 30° = 0,3 \times 0,5 = 0,15$ m.
3
$M = F \cdot d = 60 \times 0,15 = 9$ N·m.
4
Nếu công nhân vặn đúng vuông góc ($\theta = 90°$) với cùng lực 60 N thì $M_{max} = 60 \times 0,3 = 18$ N·m, gấp đôi kết quả trên. Điều này lý giải vì sao nên vặn cờ-lê theo phương vuông góc với tay cầm để đạt hiệu quả tối đa. Vậy với góc 30°, $M = 9$ N·m.
Sai lầm thường gặp
Sai lầm thường gặp: khi lực không vuông góc với đoạn $OA$, nhiều em vẫn lấy thẳng $M = F \cdot r$ mà quên nhân thêm $\sin\theta$ — công thức $M = F \cdot r$ CHỈ đúng khi $\theta = 90°$. Ngoài ra, cần phân biệt rõ góc $\theta$ (góc giữa lực và đoạn $OA$) với các góc khác có thể xuất hiện trong đề bài, ví dụ góc giữa lực và phương ngang.
Trong các bài toán thực tế (dạng thi), góc mà đề bài cho thường KHÔNG phải là góc $\theta$ giữa lực và đoạn $OA$ một cách trực tiếp, mà là góc giữa lực và một phương khác dễ quan sát hơn, ví dụ phương ngang hoặc phương thẳng đứng. Khi đó, em cần vẽ hình và suy ra góc $\theta$ thực sự từ hình học của bài toán, trước khi áp dụng công thức $M = F \cdot r \cdot \sin\theta$. Bước "đọc đúng góc" này thường quan trọng hơn cả bước tính toán, vì tính sai góc sẽ làm sai toàn bộ kết quả dù các phép nhân sau đó đều đúng.
Một thanh chống dài $r = 1,2$ m, một đầu gắn vào tường bằng bản lề (trục quay), đầu kia gắn vào mép ngoài một tấm biển quảng cáo. Gió tác dụng một lực nằm ngang $F = 80$ N vào đầu ngoài của thanh; lực này hợp với thanh chống một góc $\theta = 37°$ (lấy $\sin 37° \approx 0,6$). Tính moment của lực gió đối với bản lề.
2
Đã có sẵn đơn vị SI: $F = 80$ N, $r = 1,2$ m, $\sin 37° \approx 0,6$.
3
$d = r \cdot \sin\theta = 1,2 \times 0,6 = 0,72$ m.
4
$M = F \cdot d = 80 \times 0,72 = 57,6$ N·m.
5
Giá trị $57,6$ N·m nhỏ hơn moment tối đa có thể có với lực này ($80 \times 1,2 = 96$ N·m khi $\theta = 90°$), phù hợp vì $\sin 37° = 0,6 < 1$. Đây cũng là lý do các kỹ sư thường thiết kế thanh chống gần vuông góc với hướng lực dự kiến (gió, tải trọng) để tận dụng tối đa khả năng chịu moment của thanh, thay vì để thanh gần như song song với lực. Vậy $M \approx 57,6$ N·m.
Luyện tập có hướng dẫn
Luyện tập độc lập
Kiểm tra nhanh
Ghi nhớ
Ghi nhớ: khi lực hợp với đoạn $OA$ một góc $\theta$ bất kỳ, $M = F \cdot r \cdot \sin\theta$. Trường hợp $\theta = 90°$ trở về công thức quen thuộc $M = F \cdot d$; trường hợp $\theta = 0°$ (lực song song với thanh) không gây moment.
Bài tiếp theo giới thiệu ngẫu lực — một hệ gồm HAI lực đặc biệt luôn gây quay mà hoàn toàn không làm vật dịch chuyển tịnh tiến, như khi ta xoay vô-lăng bằng hai tay.
Sau bài này, em xác định được cánh tay đòn khi lực hợp với đoạn nối trục quay — điểm đặt lực một góc bất kỳ (không vuông góc), và tính được moment trong trường hợp này bằng công thức M=F⋅r⋅sinθ.
Bài trước đã học M=F⋅d khi lực vuông góc với thanh (same-grade bridge, nối tiếp trực tiếp bài này). Em cũng đã học các tỉ số lượng giác sin, cos trong môn Toán (prior-grade review) — bài này dùng lại đúng kiến thức đó để tính cánh tay đòn khi lực xiên góc. Một vài giá trị sin quen thuộc sẽ dùng nhiều trong bài: sin30°=0,5; sin37°≈0,6; sin53°≈0,8; sin90°=1.
Gọi r là khoảng cách từ trục quay O đến điểm đặt lực A (đoạn OA), và θ là góc hợp bởi lực F với đoạn OA đó. Khi θ=90°, cánh tay đòn thật sự (khoảng cách vuông góc từ O đến giá của lực) không còn bằng r nữa, mà bằng: d=r⋅sinθ.
Do đó, moment của lực trong trường hợp tổng quát là: M=F⋅d=F⋅r⋅sinθ.
Công thức này bao trùm cả trường hợp bài trước: khi θ=90° (lực vuông góc với OA) thì sin90°=1, công thức trở lại đúng M=F⋅r đã biết. Ngược lại, khi θ càng nhỏ (lực càng gần song song với OA, gần như kéo dọc theo thanh), sinθ càng nhỏ nên M càng nhỏ; khi θ=0° (lực kéo đúng dọc theo thanh) thì sin0°=0, moment bằng 0 dù lực có lớn đến đâu — lực không hề gây tác dụng làm quay.
Có một cách hiểu tương đương: tách lực F thành hai thành phần theo phương vuông góc và theo phương song song với đoạn OA. Thành phần song song (Fcosθ) chỉ có xu hướng kéo giãn/nén thanh, không gây quay. Thành phần vuông góc (Fsinθ) mới thực sự gây quay, và moment của nó chính là Fsinθ×r — giống hệt kết quả trên. Hai cách tính (nhân sinθ vào d, hay nhân sinθ vào F) luôn cho cùng một đáp số, em chọn cách nào thuận tiện hơn cho từng bài. Chẳng hạn với một lực 60 N hợp góc 30° cách trục 0,3 m: cách thứ nhất tính d=0,3×sin30°=0,15 m rồi M=60×0,15=9 N·m; cách thứ hai tính thành phần vuông góc Fsin30°=60×0,5=30 N rồi M=30×0,3=9 N·m — cùng một đáp số 9 N·m, chỉ khác thứ tự nhân.
Trực giác đằng sau công thức này khá gần gũi: khi em đẩy một cánh cửa theo phương gần như song song với mặt cửa (góc θ nhỏ), phần lớn lực bị "lãng phí" vào việc ép cửa vào bản lề chứ không làm cửa xoay — cảm giác đẩy rất tốn sức mà cửa gần như không nhúc nhích. Ngược lại, khi đẩy đúng vuông góc với mặt cửa, toàn bộ lực đều dồn vào việc làm quay, nên cùng một lực tay cho hiệu quả cao nhất. Đó chính là lý do tay nắm cửa, cần gạt, tay quay đều được thiết kế để người dùng đẩy hoặc kéo theo phương gần vuông góc nhất có thể.
Với F=50 N và r=0,4 m không đổi: θ=0° cho M=0; θ=30° cho M=50×0,4×0,5=10 N·m; θ=90° cho M=50×0,4×1=20 N·m — moment tăng dần khi góc tăng từ 0° đến 90°.
Quan sát ba cột trên, em thấy moment không tăng đều đặn theo góc: từ 0° đến 30°, moment tăng từ 0 lên 10 N·m; nhưng từ 30° đến 90° (tăng thêm 60°), moment chỉ tăng thêm 10 N·m nữa (từ 10 lên 20 N·m) chứ không tăng nhanh hơn. Đó là vì sinθ tăng nhanh lúc góc còn nhỏ nhưng tăng chậm dần khi góc tiến gần 90°, đúng như tính chất của hàm số sin đã học ở môn Toán.
Một cờ-lê có tay cầm dài r=0,3 m. Một công nhân tác dụng lực F=60 N vào đầu tay cầm, lực này hợp với tay cầm một góc θ=30°. Tính moment của lực đối với trục của bu-lông.
d=r⋅sinθ=0,3×sin30°=0,3×0,5=0,15 m.
M=F⋅d=60×0,15=9 N·m.
Nếu công nhân vặn đúng vuông góc (θ=90°) với cùng lực 60 N thì Mmax=60×0,3=18 N·m, gấp đôi kết quả trên. Điều này lý giải vì sao nên vặn cờ-lê theo phương vuông góc với tay cầm để đạt hiệu quả tối đa. Vậy với góc 30°, M=9 N·m.
Sai lầm thường gặp: khi lực không vuông góc với đoạn OA, nhiều em vẫn lấy thẳng M=F⋅r mà quên nhân thêm sinθ — công thức M=F⋅r CHỈ đúng khi θ=90°. Ngoài ra, cần phân biệt rõ góc θ (góc giữa lực và đoạn OA) với các góc khác có thể xuất hiện trong đề bài, ví dụ góc giữa lực và phương ngang.
Trong các bài toán thực tế (dạng thi), góc mà đề bài cho thường KHÔNG phải là góc θ giữa lực và đoạn OA một cách trực tiếp, mà là góc giữa lực và một phương khác dễ quan sát hơn, ví dụ phương ngang hoặc phương thẳng đứng. Khi đó, em cần vẽ hình và suy ra góc θ thực sự từ hình học của bài toán, trước khi áp dụng công thức M=F⋅r⋅sinθ. Bước "đọc đúng góc" này thường quan trọng hơn cả bước tính toán, vì tính sai góc sẽ làm sai toàn bộ kết quả dù các phép nhân sau đó đều đúng.
Một thanh chống dài r=1,2 m, một đầu gắn vào tường bằng bản lề (trục quay), đầu kia gắn vào mép ngoài một tấm biển quảng cáo. Gió tác dụng một lực nằm ngang F=80 N vào đầu ngoài của thanh; lực này hợp với thanh chống một góc θ=37° (lấy sin37°≈0,6). Tính moment của lực gió đối với bản lề.
Đã có sẵn đơn vị SI: F=80 N, r=1,2 m, sin37°≈0,6.
d=r⋅sinθ=1,2×0,6=0,72 m.
M=F⋅d=80×0,72=57,6 N·m.
Giá trị 57,6 N·m nhỏ hơn moment tối đa có thể có với lực này (80×1,2=96 N·m khi θ=90°), phù hợp vì sin37°=0,6<1. Đây cũng là lý do các kỹ sư thường thiết kế thanh chống gần vuông góc với hướng lực dự kiến (gió, tải trọng) để tận dụng tối đa khả năng chịu moment của thanh, thay vì để thanh gần như song song với lực. Vậy M≈57,6 N·m.
Ghi nhớ: khi lực hợp với đoạn OA một góc θ bất kỳ, M=F⋅r⋅sinθ. Trường hợp θ=90° trở về công thức quen thuộc M=F⋅d; trường hợp θ=0° (lực song song với thanh) không gây moment.